Câu chuyện giáo dục Để tay ta vương mùi hương

Bỏ dạy học chuyển sang kinh doanh, tôi mở một cửa hàng bán quần áo và đồ chơi trẻ em cao cấp. Một bộ đồ nhèm giá cũng vài trăm ngàn đồng, một xe điều khiển từ xa có giá cả triệu. Thế mà khách cũng đông.

[​IMG]
Ảnh: Thuận Thắng

Vài lần quan sát, thấy có những người mẹ buôn gánh hay công nhân đi qua nhìn nhìn ngó ngó rồi đi luôn không dám ghé, tôi mở thêm một quầy bán đồ chơi trẻ em bình dân, giá mềm để họ có cơ hội mua đồ chơi cho con.
Vì thế, khách của tôi có nhiều hạng.
Đông nhất là những người mẹ giàu có, đi xe xịn, mặc đồ hiệu, chở theo con. Ào vào tiệm, đứa con sà ngay vào quầy đồ chơi giá bạc trăm. Người mẹ rầy: “Mua cả đống rồi, thôi đi về”. Đứa bé giãy khóc, ăn vạ. Thế là người mẹ móc tiền ném xoạch ra quầy, lấy món đồ chơi rồi lôi con đi. Có người mẹ vừa lôi con đi vừa đánh bôm bốp. Đứa bé vừa cầm đồ chơi vừa trả lời chỏng chảnh ngang hàng với mẹ.
Loại khách thứ hai tôi thường gặp là những người rất rộng rãi. Họ chỉ xuất hiện khi cửa hàng gần đóng cửa, phố đã vắng hoe. Đó là những người đàn ông ngà ngà say, hơi men nồng nặc. Họ nhào vào chọn đồ chơi đắt tiền, không cần nhìn giá và không cần thối tiền. Họ phóng vụt đi ngay. Đó là món quà cho con nhưng có thể để hạ hỏa cơn giận dữ của vợ hay vơi bớt nỗi hối hận bỏ quên gia đình của mình. Lạ làm sao, lượng khách này khá nhiều và chiếm gần nửa số khách hàng.
Nhưng loại khách mà tôi trông chờ là những người mẹ, người cha dẫn con đến rồi cùng con chọn đồ chơi. Những đứa trẻ ngoan chỉ dám nhìn lướt qua quầy đồ chơi cao cấp mà không dám đòi hỏi. Cha mẹ cùng con chọn đồ chơi với giá vừa phải. Loại đồ chơi họ chọn nghiêng về phát triển trí tuệ, không bao giờ mua súng, dao kiếm hay các loại đồ chơi mang tính bạo lực khác. Cha mẹ và con bàn bạc rất kỹ, dường như dịp này cha mẹ muốn dạy con cách tiêu tiền hợp lý và chọn đúng thứ mình cần. Rồi họ trả tiền, nắm tay con rời khỏi tiệm trong tâm trạng vui vẻ. Con hồn nhiên cười, cảm ơn cha (mẹ) và cảm ơn cả người bán. Cha mẹ nhìn con xiết bao âu yếm.
Có một loại khách tôi mong gặp nhất nhưng số lần gặp không nhiều. Đó là những người mẹ gánh một gánh bánh canh hay công nhân lam lũ, quần áo bạc màu. Họ ngần ngại bước vào tiệm, dạo qua một vòng rồi dừng lại ở quầy đồ chơi giá bình dân. Họ hỏi giá nhiều món, cầm lên đặt xuống cân nhắc mấy lần. Cuối cùng họ chọn đúng món đồ chơi mà họ biết con họ ao ước. Họ chậm rãi trả tiền, cẩn thận đếm đi đếm lại từng đồng bạc lẻ đẫm mồ hôi. Họ ngắm mãi món đồ chơi rồi mới bỏ vào giỏ. Tôi thầm tưởng tượng cảnh mấy đứa trẻ (chắc đầu khét nắng, đen nhẻm) nhào ra ôm lấy mẹ, ríu rít vui cười.
Và còn có những vị khách đặc biệt. Hai mẹ con nhà biệt thự ở góc phố sang trọng bên kia đường. Đứa bé gái tên Su Su, chừng 6 tuổi, bụ bẫm, dễ thương. Mẹ bé là giám đốc một công ty xuất nhập khẩu, ba là một giáo viên dạy văn cấp II bình thường, giản dị. Họ đến cửa hàng vài lần, mỗi lần mua về một xe ngập đồ chơi không đắt tiền. Không hiểu sao họ có một đứa con thôi mà mua đồ chơi nhiều đến thế.
Có lần trong lúc hai mẹ con đang bàn bạc mua loại đồ chơi gì, tôi mạnh dạn góp ý: “Chị mua loại búp bê này làm gì, em có hàng mới rất đẹp, búp bê vừa bò vừa hát, giá 200.000 đồng thôi. Su Su sẽ thích cho xem”. Người mẹ từ tốn trả lời: “Tôi không mua cho Su Su, tôi mua cho các bạn nó ở một trại mồ côi. Tôi biết con nít đứa nào cũng thích đồ chơi mà”. Tôi ngỡ ngàng không nói nên lời.
Người ta hay bảo “Của cho không bằng cách cho”, cũng có câu: “Bàn tay tặng hoa hồng bao giờ cũng vương lại mùi hương”. Tặng con món quà tức trao cho con niềm vui. Người tặng có khi còn hạnh phúc hơn người nhận không biết chừng.
Tặng con món quà trong sự hằn học có lẽ chẳng dạy con điều gì ngoài việc thỏa mãn sự đòi hỏi mỗi lúc một cao hơn của con. Cũng có người tặng con món quà với ý muốn “hối lộ” và mua chuộc. Món quà đó chẳng có ý nghĩa gì với đứa con, đôi khi để lại trong ký ức trẻ một kỷ niệm buồn. Cũng có khi món quà không chỉ là niềm vui người mẹ, người cha trao cho con mà còn là một thông điệp ngọt ngào của tình yêu thương vô bờ bến.
Làm thế nào để tay người mẹ, người cha vương mùi hương, tay con trẻ cũng vương mùi hương…
Theo TTCT

Click to expand…

Rate this post