Có lẽ nào em chẳng thể quên anh
Nỗi nhớ mong manh ngập hồn thơ dại
Cơn gió đi hoang thổi lòng em lạnh mãi...
Áng mây chiều thao thức mãi một niềm thương !

Em đã đi qua hết cả con đường,
Chỉ thấy bóng cây đổ dài trên cát
Qua rồi ư ? Cái thời khao khát
Những tâm tồn tha thiết ở trong nhau.

Anh có bao giờ hiểu được nỗi đau
Trên bến vắng chỉ mình em chờ đợi
Nắng đi rồi thuyền về trong bóng tối
Để mình em bên nỗi nhớ bơ vơ...

Anh có bao giờ anh nhớ nổi dòng thơ
Câu thơ cũ của một thời anh viết
Đêm lạnh lùng với niềm đau da diết...
Ánh trăng buồn chấp chới ở đằng xa.

Nỗi nhớ cồn cào rồi cũng sẽ qua,
Câu thơ cũ ngập ngừng vào dĩ vãng
Anh xa rồi con đường chiều vắng lặng
Có lẽ nào em không thể quên anh...

P/S: Chẳng biết đặt tên tựa là cái chi chi